Trạm dừng Hoa Kỳ
Một khu vực nghỉ ngơi, điểm du lịch mua sắm, trạm dừng, hoặc là một khu vực dịch vụ là cơ sở công cộng, nằm bên cạnh một quốc lộ, đường cao tốc, đường nhánh mà lái xe và hành khách có thể nghỉ ngơi, ăn uống, hay đổ xăng cho phương tiện mà không cần về tới khu vực trung tâm. Hay gọi khác đi bao gồm các khu vực nghỉ ngơi và dịch vụ (RSA), nhà ga, resto, trung tâm mua bán và các dịch vụ khác. Cơ sở có thể bao gồm khu vực đỗ xe, trạm nhiên liệu, nhà vệ sinh, nhà hàng. Một trạm nghỉ chân có thể có hoặc không có bãi đỗ xe và/hoặc khu vực ngắm cảnh. Dọc theo một số đường cao tốc, trạm dừng chân còn biết đến như là trạm đỗ xe hay các khu vực picnic. Mô hình Trạm dừng chân rất phổ biến ở Hoa Kỳ, Canada, Úc, các quốc gia ở Châu Âu và Châu Á.
Tiêu chuẩn tiện nghi của các trạm dừng chân là khác nhau. Một Trạm dừng chân cơ bản thường có khu vực đậu xe được phân bổ cho xe buýt, xe tải và xe du lịch.
Nhiều chính phủ có định hướng xây dựng các trạm dừng chân ở các khu vực xa xôi, khu vực nông thôn, nơi không có những dịch vụ thiết thực như thức ăn nhanh, nhà hàng, trạm xăng, nhà nghỉ hay gần các khu vực dịch vụ du lịch. Các địa điểm của trạm dừng chân thường được nhận biết bằng dấu hiệu trên quốc lộ; ví dụ, là một biển chỉ dẫn: " Trạm dừng chân - 10 km".
Những thông tin chỉ dẫn đều có sẵn tại các trạm dừng chân, chẳng hạn như bản đồ và các thông tin về địa phương đó. Một số trạm dừng chân có trung tâm thông tin du lịch, trạm tuần tra của cảnh sát hoặc quân đội. Cũng có thể có nước uống, máy bán hàng, điện thoại thẻ, trạm xăng, nhà hàng hoặc các cửa hàng tiện nghi. Nhiều trạm dừng chân còn có khu vực picnic.
Xu hướng của trạm dừng chân là nơi cung cấp thông tin, dịch vụ du lịch với hình thức được gọi là "hướng dẫn địa điểm" bao gồm bản đồ, tờ rơi quảng cáo của các nhà nghỉ và điểm du lịch hấp dẫn.
Ngày nay, Thương mại tư nhân càng ngày càng phát triển nên tại trạm dừng chân có đầy đủ dịch vụ của một trung tâm dịch vụ lớn với một trạm xăng dầu, trung tâm mua sắm, trò chơi giải trí, nhà hàng ăn nhanh, cafe,hộp đêm. Một số thậm chí có dịch vụ thương mại, chẳng hạn như máy ATM, máy fax, dịch vụ văn phòng, internet.
Vấn đề an toàn
Nhiều trạm dừng chân có tiếng là không an toàn vì tội phạm, đặc biệt là vào ban đêm, nhất là các trạm ở vùng sâu, vùng xa. Cảnh sát được duy trì tại các trạm dừng chân,tuy nhiên do các chi phí và khó khăn nên trong một số trường hợp, khi cân đối lợi ích đã phải huỷ bỏ, ví như ở California.
Ở Hoa Kỳ, các trạm dừng chân phi thương mại chỉ có tiện nghi tối thiểu là chỗ đỗ xe và khu vực vệ sinh. Một vài trạm có thể có ki-ốt thông tin, máy bán hàng và khu vực picnic. Các trạm này được duy trì và tài trợ của Sở Giao thông vận tải của chính phủ trung ương. Ví dụ, các trạm dừng chân ở California này được quản lý bởi Caltrans.
Tại một số tiểu bang, như California, luật pháp qui định cấm tư nhân sở hữu trạm dừng chân để bán lẻ. Một điều luật liên bang do Quốc hội thông qua cũng cấm tiểu bang cho phép các doanh nghiệp tư nhân chiếm lĩnh trạm dừng chân dọc theo xa lộ Interstate.
Nhà nước sẽ không cho phép các trạm dịch vụ ô tô hoặc các cơ sở thương mại phục vụ cho người sử dụng xe gắn máy sẽ được đầu tư xây dựng trạm dừng của hệ thống xa lộ.
Vì vậy, các tiêu chuẩn thực hành là các doanh nghiệp tư nhân phải mua đất gần các đường rẽ và xây dựng cơ sở của mình để phục vụ cho du khách. Những trạm dừng thường có biển hiệu vài trăm feet, có thể nhìn thấy từ xa nhiều dặm (để du khách có đủ thời gian để thực hiện một quyết định.
Trong năm 2003, Quỹ hỗ trợ đường cao tốc liên bang của Tổng thống George W. Bush 's cho phép tiểu bang các trạm dừng chân tư nhân trên đường quốc lộ. Điều luật đã được cho phép bởi Hiệp hội quốc gia của các chủ điểm dừng xe tải (NATSO), đã thảo luận rằng cho phép các trạm dừng chân chuyển thu nhập cho nhà nước (trong các hình thức thanh toán cho thuê) mà được chính quyền địa phương thực hiện (trong biểu mẫu của tài sản và doanh thu thuế). Trạm dừng xe buýt hiện nay cung cấp khoảng 90% trong không gian đậu xe cho đối tượng xe tải trong thời gian quá cảnh.
Trung tâm đón tiếp
Một loại trạm dừng chân nằm ở khu vực gần biên giới ở Hoa Kỳ đôi khi được gọi là một trung tâm đón tiếp. Trung tâm đón tiếp có xu hướng lớn hơn một trạm dừng chân thông thường, vào mùa du lịch đỉnh, sẽ có nhân viên tư vấn cho khách hàng. Một số trung tâm đón tiếp có một bảo tàng nhỏ hoặc ít nhất một số thông tin cơ bản về địa phương. Bởi vì du lịch bằng đường không đã dễ dàng đến và đi qua nhiều tiểu bang mà không phải đi qua biên giới như du lịch đường bộ. Một số tiểu bang, như California, cũng đã chính thức có trung tâm đón tiếp bên trong thành phối của họ. Ở Massachusetts, các trạm dừng chân được gọi là các trung tâm thông tin, ở New Jersey, gọi là trung tâm khách du lịch.
Khu vực dịch vụ Trước khi xây dựng trạm dừng có tính hệ thống quốc lộ Interstate, nhiều tiểu bang đông của Núi Rocky đã bắt đầu xây dựng và điều hành trạm dừng chân của chính họ. Để giúp phục hồi các chi phí xây dựng, hầu hết các công ty điều hành cho các doanh nghiệp tư nhân thuê.
Một số turnpikes, chẳng hạn như Florida's Turnpike, không bao giờ được liên kết vào hệ thống quốc lộ và không bao giờ trở thành chủ đề của liên bang bàn về các doanh nghiệp tư nhân. Tất cả các trạm dừng chân hoạt động trước ngày 01/01/1960 đã được cho phép tiếp tục điều hành. Khu vực dịch vụ cho công chúng tại mỗi tiểu bang lại khác nhau: • Kansas và Oklahoma - khu vực dịch vụ • Florida, Ohio và Pennsylvania – Trung tâm dịch vụ • New Jersey - khu vực dịch vụ hoặc trung tâm dịch vụ • Massachusetts - trung tâm dịch vụ • Illinois - oases • Indiana và New York – Trung tâm du lịch plaza Một số tiểu bang, như Ohio, cho phép các tổ chức phi lợi nhuận để điều hành trạm dừng chân. Ngoài ra, một số khu vực cảnh quan tương tự với một khu vực đậu xe, nhưng chỉ cung cấp dịch vụ cho khách du lịch ngắm cảnh thiên nhiên. Đây là những cảnh quan còn có tên gọi là trạm ngắm cảnh. |